MOND-153
Tôi đã đi công tác ở một vùng địa phương cùng với sếp của mình, ông Kirishima. Tôi định ra ga để hoàn thành công việc rồi về nhà, nhưng tàu không chạy nên tôi không còn cách nào khác là phải tìm chỗ trọ, nhưng nơi nào cũng đã đầy phòng. Nhà trọ cuối cùng tôi tìm được chỉ còn duy nhất một phòng trống, và chúng tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc ở chung phòng đó. Tôi đã ở lại trong vội vã, nhưng cũng được ăn một bữa cơm nóng hổi. Ông Kirishima gợi ý uống chút rượu vì cho rằng đó là một ý hay. Tôi đã rất ngạc nhiên khi thấy ông Kirishima đỏ mặt vì men rượu. Sau khi dùng bữa xong, ông Kirishima đã hơi ngà ngà say và nằm xuống trên những tấm futon trải cạnh nhau. Ánh mắt tôi dán chặt vào đôi đùi lộ ra từ chiếc yukata đang mở rộng của mình. Tôi thực sự khao khát ông Kirishima, nên tôi đã chậm rãi cởi nó ra. Tôi cố gắng đặt nụ hôn lên môi ông, nhưng ông ấy nói không và dùng ngón tay chặn môi tôi lại. Tôi cảm thấy hơi thất vọng vì xấu hổ và ngượng ngùng. Liệu ông Kirishima có thể ngồi cạnh tôi không? Tôi mỉm cười như thể đang nói vậy. Ông ấy im lặng gật đầu, rồi ôm lấy tôi và hôn tôi. Chúng tôi hòa làm một và yêu nhau hết lần này đến lần khác...
Tôi đã đi công tác ở một vùng địa phương cùng với sếp của mình, ông Kirishima. Tôi định ra ga để hoàn thành công việc rồi về nhà, nhưng tàu không chạy nên tôi không còn cách nào khác là phải tìm chỗ t...
Bình luận